Showing posts with label SƯU TẦM. Show all posts
Showing posts with label SƯU TẦM. Show all posts

Thursday, December 17, 2015

Bò mẹ suốt 4 năm chặn xe buýt “đòi công bằng” cho con (Theo Trí Thức Trẻ)

Cách đây 4 năm, chú bê con đã bị một chiếc xe buýt tông chết trong một tai nạn giao thông. Kể từ đó, ngày nào bò mẹ cũng ra địa điểm đó chặn đầu chiếc xe đã cướp mất con của mình.


Không phải ngẫu nhiên mà có câu thành ngữ “Cá chuối đắm đuối vì con” bởi tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, mạnh mẽ nhất không chỉ đối với con người mà ngay cả động vật.
Câu chuyện cảm động về một bò mẹ bị mất con trong vụ tai nạn giao thông vẫn hằng ngày chặn đường chiếc xe đâm vào để đòi lại công bằng dường như đã quá quen thuộc với người dân ở thành phố Uttara Kannada, phía tây nam Ấn Độ.
Đài truyền hình Public TV nước này đưa tin, cách đây 4 năm, chú bê con đã bị một chiếc xe buýt đâm chết trong vụ tai nạn giao thông. Kể từ đó, mỗi ngày, bò mẹ đều tới đúng địa điểm nơi con nó chết để chờ cho chiếc xe buýt đi qua để chặn đường.
Đoạn clip do anh Gary Yourofsky, một người dân quay lại cũng cho thấy bò mẹ liên tục chắn ngang đầu xe, sau đó đi theo bên cạnh. Sau 4 năm, nỗi đau mất con vẫn không khiến bò mẹ cảm thấy nguôi nỗi giận người tài xế đã đâm phải con nó.
Anh Gary còn cho biết, mặc dù chủ xe buýt đã thay đổi màu sơn của xe nhưng bò mẹ vẫn nhận ra chiếc xe năm n
Đoạn clip do anh Gary Yourofsky, một người dân quay lại cũng cho thấy bò mẹ liên tục chắn ngang đầu xe, sau đó đi theo bên cạnh. Sau 4 năm, nỗi đau mất con vẫn không khiến bò mẹ cảm thấy nguôi nỗi giận người tài xế đã đâm phải con nó.
Anh Gary còn cho biết, mặc dù chủ xe buýt đã thay đổi màu sơn của xe nhưng bò mẹ vẫn nhận ra chiếc xe năm nào mà đuổi theo mỗi lần xe đi ngang qua. Và điều kỳ lạ nhất là nó chỉ chặn đúng chiếc xe buýt đó chứ không chặn bất kỳ phương tiện nào qua lại trên đường.

Tuổi già khỏe mạnh (BS Nguyễn Thị Nhuận)

Tất cả chúng sinh ai cũng phải chết. Ai cũng biết điều này. Và trước khi chết, chúng ta phải già đi. Ai cũng biết với tuổi già, chúng ta sẽ dần có các nếp nhăn và mái tóc bạc. Nhưng quý vị có biết tuổi già sẽ ảnh hưởng đến răng, trái tim và... chuyện tình dục như thế nào không? Chúng ta nên tìm biết về những thay đổi cho cơ thể đang lão hóa - và những gì có thể làm để tăng cường sức khỏe ở lứa tuổi này.

Những điều xảy ra trong cơ thể đang lão hóa

Sức khỏe tim mạch

Khi bạn già đi, nhịp tim sẽ trở nên hơi chậm hơn và trái tim lớn hơn. Mạch máu và động mạch cũng trở nên cứng hơn, khiến trái tim phải làm việc nhiều hơn để bơm máu đi. Điều này có thể đưa đến huyết áp cao và các vấn đề tim mạch khác.
Nên theo những lời khuyên sau đây để giữ sức khỏe tim mạch:
-Bao gồm các hoạt động thể chất trong sinh hoạt hàng ngày: đi bộ, bơi lội hoặc các hoạt động khác mà bạn thích. Hoạt động thể chất vừa phải thường xuyên có thể giúp bạn duy trì cân nặng khỏe mạnh, giảm huyết áp và giảm mức độ cứng động mạch.
-Ăn uống lành mạnh. Chọn các loại rau, trái cây, ngũ cốc nguyên hạt, các loại thực phẩm nhiều chất xơ và các nguồn protein nạc như cá. Hạn chế các thực phẩm chứa chất béo bão hòa (thịt đỏ, đồ biển,...) và muối. Ăn uống lành mạnh có thể giúp tim và động mạch khỏe mạnh.
-Không hút thuốc. Hút thuốc góp phần vào sự xơ cứng động mạch, làm tăng huyết áp và nhịp tim. Nếu bạn hút thuốc hoặc sử dụng các sản phẩm thuốc lá khác, hãy hỏi bác sĩ để giúp bạn bỏ thuốc lá.
-Tránh căng thẳng. Căng thẳng có thể tạo ảnh hưởng xấu lên trái tim của bạn. Tìm hiểu và thực hiện cách giảm stress - hay học cách đối phó với căng thẳng một cách lành mạnh (tập thiền, học hỏi về tâm linh...)

Sức khỏe xương
Với tuổi tác, xương thường thu nhỏ kích thước và giảm mật độ khiến xương suy yếu và dễ gãy. Nhiều người có thể thành lùn đi một chút. Bắp thịt thường mất đi sức mạnh và tính linh hoạt, và bạn có thể khó phối hợp các cử động hay gặp khó khăn cân bằng.
Để giữ sức khỏe xương, khớp và bắp thịt:
-Lấy vào cơ thể đủ lượng calcium. Đối với người lớn, tuổi từ 19-50, và nam giới tuổi từ 51-70, nên lấy vào 1.000 milligrams (mg) calcium một ngày. Con số này tăng tới 1.200 mg một ngày cho phụ nữ 51 tuổi trở lên và đàn ông 71 tuổi trở lên. Thực phẩm có nhiều calcium gồm có các sản phẩm sữa, hạnh nhân, bông cải xanh, cải xoăn kale, cá hồi đóng hộp với xương, cá mòi và các sản phẩm từ đậu nành như đậu phụ. Nếu bạn cảm thấy khó khăn để ăn vào đủ calcium, hãy hỏi bác sĩ về việc uống thêm calcium.
-Lấy vào cơ thể đủ vitamin D. Đối với người lớn tuổi từ 19-70, nên lấy vào 600 đơn vị quốc tế (IU) vitamin D mỗi ngày. Con số này tăng đến 800 IU mỗi ngày cho người lớn 71 tuổi trở lên. Mặc dù nhiều người có thế lấy đủ lượng vitamin D từ ánh sáng mặt trời nhưng đối với đa số, điều này khó thực hiện. Các nguồn khác của vitamin D là cá nhiều mỡ như cá ngừ và cá mòi, lòng đỏ trứng, sữa có hco thêm vit D, và thuốc bổ vitamin D.
-Bao gồm các hoạt động thể chất trong sinh hoạt hàng ngày. Các hoạt động như đi bộ, chạy bộ, tennis và leo cầu thang, và tập sức mạnh có thể giúp bạn làm thêm chất xương và chậm bị mất xương.
-Tránh hút thuốc và không uống nhiều hơn hai ly rượu mỗi ngày.

Sức khỏe đường ruột
Táo bón rất thường xẩy ra ở người lớn tuổi. Nhiều yếu tố có thể gây táo bón, thí dụ như ăn uống ít chất xơ, không uống đủ nước và thiếu tập thể dục. Thuốc - như thuốc lợi tiểu, chất sắt - và một vài tình trạng bệnh chẳng hạn như bệnh tiểu đường và hội chứng ruột kích thích - cũng có thể đóng góp vào việc gây ra táo bón.
Để ngăn ngừa táo bón, nên:
-Ăn uống lành mạnh. Nên ăn các loại thực phẩm nhiều chất xơ như trái cây, rau và ngũ cốc. Hạn chế các loại thịt có nhiều chất béo, các sản phẩm sữa và bánh kẹo, tất cà đều có thể gây táo bón. Uống nhiều nước và các chất lỏng khác.
-Bao gồm các hoạt động thể chất trong sinh hoạt hàng ngày. Hoạt động thể chất thường xuyên có thể giúp ngăn ngừa táo bón và rất quan trọng đối với sức khỏe tổng quát.
-Đừng bỏ qua khi mắc cầu mà nên đi ngay , càng bỏ qua lâu càng dễ bị táo bón.

 Sức khỏe đường tiểu
-Mất kiểm soát bàng quang thường xảy ra với tuổi già. Một số bệnh hạn như bệnh tiểu đường, thời kỳ mãn kinh và bệnh trương tuyến tiền liệt có thể góp phần vào việc không kiểm soát được việc đi tiểu.
Để giữ và sức khỏe đường tiết niệu:
-Vào nhà vệ sinh thường xuyên. Có thể giữ việc đi tiểu theo một lịch trình thường xuyên, chẳng hạn như mỗi giờ. Dần dần, nới rộng số lượng thời gian giữa các chuyến đi tiểu.
-Cố duy trì một trọng lượng khỏe mạnh. Nếu bạn đang thừa cân nhiều, cố gắng giảm cân.
-Không hút thuốc. Nếu đang hút thuốc hoặc sử dụng các sản phẩm thuốc lá khác, hãy hỏi bác sĩ của bạn để giúp bạn bỏ thuốc lá.
-Làm bài tập Kegel. Thắt chặt bắp thịt sàn chậu của bạn, giữ năm giây, sau đó giãn ra trong năm giây. Thử làm như trên bốn hoặc năm lần một lúc. Tăng thời gian dần dần lên 10 giây mỗi lần co thắt hay thư giãn..

Sức khỏe tâm thần
Trí nhớ thường kém hiệu quả hơn với tuổi tác. Chúng ta sẽ mất nhiều thời gian để tìm hiểu những điều mới hoặc nhớ những chữ hoặc tên quen thuộc.
Để giữ cho bộ nhớ sắc nét:
-Ăn uống lành mạnh cho trái tim cũng có lợi cho não. Ăn trái cây, rau và ngũ cốc. Chọn nguồn protein ít béo như cá, thịt nạc và bỏ da gà. Cần chú ý đến thức uống nữa. Uống quá nhiều rượu có thể dẫn đến sự nhầm lẫn và mất trí nhớ.
-Bao gồm các hoạt động thể chất trong sinh hoạt hàng ngày của bạn. Hoạt động thể chất làm tăng lưu lượng máu đến toàn bộ cơ thể, bao gồm cả bộ não. Điều này có thể giúp giữ cho bộ nhớ của bạn sắc nét.
-Giữ tâm thần tích cực. Những kích thích tâm thần giúp giữ bộ não khỏe mạnh - và có giúp tránh mất trí nhớ. Làm ô chữ. Đi các đường khác nhau khi lái xe. Học chơi một loại nhạc cụ.
-Giữ các giao tiếp xã hội. Tương tác xã hội giúp tránh trầm cảm và căng thẳng, có thể góp phần giúp tránh giảm trí nhớ. Tìm kiếm cơ hội gặp mặt người thân yêu, bạn bè và những người khác.
Nếu bạn lo ngại về mất trí nhớ, tham khảo ý kiến ​​bác sĩ của bạn.

Sức khỏe tai, mắt
Với tuổi tác, bạn có thể gặp khó khăn nhìn các vật ở gần. Bạn có thể trở nên nhạy cảm hơn với ánh sáng chói và khó thích nghi với các mức độ ánh sáng khác nhau. Lão hóa cũng có thể gây đục thủy tinh thể khiến nhìn không rõ.
Thính giác của bạn cũng có thể giảm. Bạn có thể gặp khó khăn khi nghe các âm thanh tần số cao hoặc khi trò chuyện trong một phòng đông người.
Để giữ sức khỏe mắt và tai:
-Giữ lịch trình kiểm soát thường xuyên. Làm theo lời khuyên của bác sĩ về mắt kính, kính áp tròng, máy trợ thính và các thiết bị khắc phục khác.
-Biện pháp phòng ngừa. Đeo kính mát hoặc một chiếc mũ rộng vành khi bạn đang ở ngoài trời, và sử dụng nút tai khi bạn đang đứng cạnh máy móc ồn ào hoặc tiếng động lớn khác.

Sức khỏe răng miệng
Nướu răng của bạn có thể kéo rút lại làm hở răng. Một số loại thuốc như thuốc trị dị ứng, hen suyễn, huyết áp cao và cholesterol cao, cũng có thể gây ra khô miệng. Kết quả là, răng và nướu răng của bạn có thể trở thành dễ bị sâu răng và nhiễm trùng.
Để giữ sức khỏe răng miệng:
-Chải và dùng floss. Đánh răng hai lần một ngày và làm sạch kẽ răng của bạn - sử dụng chỉ nha khoa thường xuyên hoặc thiết bị làm sạch kẽ răng – ít nhất một lần một ngày.
-Giữ lịch trình kiểm thường xuyên. Đến khám ở văn phòng nha sĩ hoặc chuyên viên vệ sinh răng miệng thường xuyên.

Sức khỏe da
Với tuổi tác, làn da của bạn trở nên mỏng và kém đàn hồi, dễ hư hại hơn. Bạn có thể đã nhận thấy mình bầm tím dễ dàng hơn. Chất nhờn trong da cũng giảm làm cho làn da của bạn khô hơn. Nếp nhăn, đốm tuổi và những cục da thừa (skin tags) thấy nhiều hơn.
Để giữ làn da khỏe mạnh:
-Hãy nhẹ nhàng. Tắm trong nước ấm - không nóng - nước. Sử dụng xà phòng nhẹ và chất dưỡng ẩm.
-Biện pháp phòng ngừa. Khi ở ngoài trời, sử dụng kem chống nắng và mặc quần áo bảo vệ da. Kiểm tra da của bạn thường xuyên và cho bác sĩ biết những thay đổi của da.
-Không hút thuốc. Nếu bạn hút thuốc hoặc sử dụng các sản phẩm thuốc lá khác, hãy hỏi bác sĩ của bạn để giúp bạn bỏ thuốc lá. Hút thuốc góp phần tổn thương da, chẳng hạn như nếp nhăn.

Trọng lượng
Duy trì một trọng lượng khỏe mạnh khó khăn hơn khi bạn già đi. Khi có tuổi, khối lượng bắp thịt giảm đi và lớp chất béo chiếm vị trí của bắp thịt. Vì mô mỡ cần ít calories để đốt cháy hơn bắp thịt, bạn cần ít calories hơn để duy trì cân nặng hiện tại của bạn.
Để ngăn chặn việc tăng cân không mong muốn:
-Bao gồm các hoạt động thể chất trong sinh hoạt hàng ngày của bạn. Hoạt động thể chất vừa phải thường xuyên có thể giúp bạn duy trì một trọng lượng khỏe mạnh.
-Ăn uống lành mạnh. Chọn các loại rau, trái cây, ngũ cốc nguyên hạt, các loại thực phẩm nhiều chất xơ và các nguồn protein nạc như cá. Hạn chế đường và các thực phẩm giàu chất béo bão hòa.
-Xem lại khẩu phần. Bạn có thể không cần nhiều calories như trước kia.

Sức khỏe tình dục
Với tuổi tác, nhu cầu tình dục, mô hình và hiệu suất có thể thay đổi. Bệnh tật hoặc thuốc có thể ảnh hưởng đến khả năng tình dục. Đối với phụ nữ, tình trạng khô âm đạo có thể làm cho quan hệ tình dục không thoải mái. Đối với nam giới, liệt dương có thể trở thành một mối quan tâm.
Để giữ sức khỏe tình dục của bạn:
-Chia sẻ nhu cầu và mối quan tâm với người bạn đời. Bạn có thể thử nghiệm với các vị trí hoặc hoạt động tình dục khác nhau.
-Hãy nói chuyện với bác sĩ của bạn về các khó khăn để có thể được giúp đỡ cụ thể, thí dụ như kem estrogen cho âm đạo bị khô hoặc thuốc uống cho rối loạn chức năng cương dương.

Quý vị có thể nhận thấy những lời hướng dẫn trên không khác lắm so với những hướng dẫn giữ gìn sức khỏe tổng quát cho những lứa tuổi khác. Tuy nhiên, ở tuổi già, chúng ta càng nên chú ý tới những hướng  dẫn trên để có thể sống lâu và sống khỏe thay vì sống lâu và bệnh.

Saturday, December 12, 2015

Truyền thuyết về chiếc khăn đỏ che mặt của cô dâu trong ngày cưới

Những lễ cưới theo phong tục truyền thống Trung Hoa, cô dâu trong ngày cưới sẽ đội trên đầu một chiếc khăn voan màu đỏ che kín mặt. Có một câu chuyện dân gian xưa, tiết lộ rằng ai là người đầu tiên đội chiếc khăn đỏ này!













Kỳ thực, người phát minh ra chiếc khăn voan đỏ che mặt cô dâu, chính là vợ của Gia Cát Lượng (dân gian tương truyền rằng, vợ của Gia Cát Lượng tên là Hoàng Nguyệt Anh, Hoàng Thụ hoặc là Hoàng Thạc), bài viết này sẽ lấy cái tên mang màu sắc đẹp đẽ là  Hoàng Nguyệt Anh.
Hoàng Nguyệt Anh là con gái của danh sĩ nổi tiếng Hoàng Thừa Ngoạn ở Hà Nam. Bởi vì từ nhỏ đã rất hiếu học, quen đọc binh thư, trên thông thiên văn, dưới rành địa lý, văn thao vũ lược, đa mưu túc trí. Dân gian tương truyền, Hoàng Nguyệt Anh có dáng người thô, mái tóc vàng, da đen nhiều nốt tàn nhang, thậm chí có mấy nốt ruồi lớn trên mặt, vậy nên được nhận định là người phụ nữ có dung mạo xấu xí.
Nhưng lại có câu chuyện khác kể rằng, kỳ thực Hoàng Nguyệt Anh có dung mạo xinh đẹp, nhưng những người phụ nữ khác trong làng đố kị ghen ghét nàng, vậy nên mới bôi nhọ dung mạo của nàng.
Tuy nhiên, Hoàng Nghuyệt Anh không để tâm những chuyện này, bởi vì nàng có tiêu chuẩn kén chọn người bạn đời của mình. Khi Gia Cát Lượng chuẩn bị kén chọn bạn đời thì Hoàng Nguyệt Anh nghe nói Gia Cát Lượng học thức, nhân phẩm đều tốt, cho nên 10 phần ngưỡng mộ. Nàng sau đó đã thỉnh phụ thân chủ động bàn chuyện hôn nhân. Nàng thỉnh phụ thân ở trước mặt Gia Cát Lượng mà cố ý nói rằng dung mạo của mình xấu xí, muốn xem xem Gia Cát Lượng có hay không chỉ là một người phàm phu tục tử chỉ biết xem mặt mà bắt hình dong.
Vì vậy, Hoàng Thừa Ngạn trước Gia Cát Lượng mà nói rằng: Mình có một đứa con gái xấu xí, tóc vàng da đen, nhưng chắc chắn có thể xứng đôi với Lượng. Thật bất ngờ, Gia Cát Lượng vừa nghe xong, đã lập tức sẵn sàng đồng ý ngay. Nguyên là, Gia Cát Lượng đã sớm biết được Hoàng Nguyệt Anh có đức hạnh tốt, nên đã mến mộ từ lâu.
Sau khi Gia Cát Lượng nhận lời, đã đi đến Hoàng phủ để cầu hôn. Không ngờ rằng từ Hoàng phủ chạy ra 2 con chó, lao thẳng vào khách mà cắn. Thấy vậy nha hoàn từ trong nhà nhanh chân chạy ra vỗ nhẹ lên đầu 2 chú chó hung dữ  rồi nhéo 2 cái tai của chúng. Điều ngạc nhiên chính là, hai con chó hung dữ vậy lại ngoan ngoãn lui vào trong hiên nhà, ngồi chồm hổm xuống. Gia Cát Lượng nhìn kỹ thì nguyên lại là 2 chú chó được làm bằng gỗ. Lúc này, Gia Cát Lượng vẫn điềm tĩnh không vì vậy mà bật cười. Hoàng Thừa Ngạn lại gần, nói với Lượng rằng trò đùa này của con gái mình quả thật là hơi quá! Nhưng mà, ngày hôm đó, Gia Cát Lương vẫn không gặp được Hoàng Nguyệt Anh.
ngày cuối, khăn đỏ, hoàng nguyệt anh, Gia Cát Lượng, cô dâu, che mặt,
Đến ngày cưới, Hoàng Nguyệt Anh vì muốn thăm dò xem Gia Cát Lượng rốt cuộc là vì cớ gì mà đồng ý cưới nàng, liền cố ý phủ lên đầu một tấm khăn màu đỏ. Nàng muốn xem xem tâm thái của Gia Cát Lượng như thế nào khi mở chiếc khăn voan. Thật bất ngờ, Gia Cát Lương không nói lời nào liền vén mở chiếc khăn voan, nhưng lại nhìn thấy một Hoàng Nguyệt Anh xinh đẹp nên ông tỏ vẻ kinh ngạc. Gia Cát Lượng cho rằng sự tình có gì đó nhầm lẫn, liền quay đầu định chuẩn bị rời đi. Hoàng Nguyệt Anh vội một tay giữ chặt ông lại, kể với ông đầu đuôi sự việc.
Kể từ ngày đó, đã trở thành một tập tục, khi các cô nương kết hôn, trong ngày cưới, họ sẽ phủ một lên đầu chiếc khăn màu đỏ.
Và quả thật là, vừa thông minh lại vừa đức hạnh, Hoàng Nguyệt Anh đã trở thành một người vợ hiền, âm thầm lui về sau làm hậu phương ủng hộ và giúp đỡ cho chồng. Và Gia Cát Lượng cũng một lòng chung thủy với người vợ của mình.
ngày cuối, khăn đỏ, hoàng nguyệt anh, Gia Cát Lượng, cô dâu, che mặt,
Có người cho rằng sau đó Hoàng Nguyệt Anh vẫn mang khăn che mặt mỗi  khi ra ngoài. Điều đó chứng tỏ rằng bà không phải là người trọng hư danh, không vì chút sĩ diện, danh dự mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình, gây nên nhiều xáo trộn không cần thiết.
Một người phụ nữ có địa vị, có nhan sắc và có tài năng như bà lại chấp nhận rút lui, làm cái bóng phía sau chồng, phẩm chất này chỉ có ở những người phụ nữ dịu dàng, nhân hậu… Hoàng Nguyệt Anh quả thật là người vợ hiền mà Khổng Minh tiên sinh đã may mắn tìm thấy được.
Theo secretchina.com

Saturday, December 5, 2015

10 chuyện tiếu lâm hay nhất thời Liên Xô do báo "The Times" chọn

Giải nhất:
Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất: “Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại”. Người thứ hai: “Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp”. Người thứ ba: “Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại”. 
 
Sau đây là 9 giải còn lại:
 
2) Trong một túp lều ở thảo nguyên có một ông lão đang hấp hối.
Có tiếng gõ cửa dồn dập
- Ai đấy? – ông lão hỏi.
- Thần chết, - có tiếng đáp.
- Lậy chúa tôi! – ông già nói – Cứ tưởng là KGB
 
3) Báo Sự Thật nói rằng tất cả thư từ gửi tới tòa soạn đều được tiếp nhận một cách trọng thị. Người gửi cần ghi rõ họ tên, địa chỉ của mình và của những người thân nhất trong gia đình.
 
4) Tại sao bao giờ KGB cũng đi thành nhóm 3 người?
Trả lời: một người biết đọc, một người biết viết, người thứ ba có nhiệm vụ theo dõi hai tay có học đó.
 
5) Leonid Brejnev thăm chính thức Pháp. Người ta đưa ông thăm quan Paris. Ông được đưa đến Điện Élysée, nhưng cũng như mọi khi, mặt ông vẫn lạnh như tiền. Rồi người ta đưa ông đến viện bảo tàng Louvre, nhưng vẫn không ai thấy phản ứng gì. Rồi người ta đưa ông tới Khải hoàn môn, nhưng vẫn không thấy một tí biểu hiện nào trên nét mặt hết. Cuối cùng, đoàn xe đến tháp Eiffel. Brejnev vô cùng kinh ngạc. Ông ta quay sang những người dẫn đường Pháp và hỏi: “Này, ở Paris có đến 9 triệu người… Các vị chỉ cần một tháp canh thôi ư?”
 
6) Stalin quyết định vi hành quanh thành phố xem công nhân sống như thế nào, một lần ông ta bí mật ra khỏi Điện Cẩm Linh. Sau đó ông rẽ vào rạp chiếu bóng. Phim vừa hết thì quốc ca vang lên và trên màn ảnh xuất hiện hình Stalin. Tất cả đều đứng dậy và hát quốc ca, riêng Stalin vẫn tiếp tục ngồi, tỏ vẻ rất hài lòng. Rồi ông ta thấy một người ngồi phía sau ghé vào tai thì thầm: “Này đồng chí, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế, nhưng hãy tin tôi đi, đứng dậy sẽ an toàn hơn rất nhiều”. 
 
7) Một công dân Liên Xô tiết kiệm đủ tiền mua ô tô. Sau khi trả tiền, người ta nói với anh là ba năm nữa sẽ được nhận xe.
- Ba năm nữa lận! – Anh ta nói – Tháng mấy?
- Tháng tám.
- Tháng tám à? Ngày mấy?
- Ngày 2 tháng tám.
- Buổi sáng hay buổi chiều?
- Buổi chiều. Mà chuyện gì vậy?
- Buổi sáng sẽ có một thợ sửa ống nước đến nhà tôi.
 
8) Tại sao các cựu sĩ quan Stasi lại là những người lái taxi thông thạo nhất ở Berlin? Vì anh chỉ cần nói tên là họ đã biết anh sống ở đâu rồi.
 
9) Moskva những năm 1970. Mùa đông giá rét. Có tin đồn là ngày hôm sau cửa hàng bán thịt số 1 sẽ có thịt.
Ngay hôm đó trước cửa hàng đã có hàng chục ngàn người với áo khoác ấm, giày cao cổ, rượu và bàn cờ đứng thành hành dài.
Lúc 3 giờ chiều một người bán thịt đi ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng không đủ thịt bán cho tất cả mọi người vì vậy mà dân Do Thái nên về nhà”.
Dân Do Thái nhẫn nhục bước ra khỏi hàng. Những người khác tiếp tục đợi.
Lúc 7 giờ tối người bán thịt lại bước ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng hóa ra là không có thịt vì vậy mọi người nên về nhà”.
Đám đông tản ra, vừa đi họ vừa lầm bầm: “Bọn Do Thái khốn nạn lúc nào cũng gặp may!”.
 
10) Sĩ quan KGB vào công viên và trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách. Người sĩ quan hỏi: “Ông già đang đọc gì đấy”. Ông già đáp: “Tôi đang tự học tiếng Ivrit”. “Ông học tiếng Ivrit làm gì? Thị thực đi Israel phải chờ mấy năm lận. Ông sẽ chết trước khi làm xong giấy tờ”. “Tôi học tiếng Ivrit để khi lên Thiên đàng tôi có thể nói chuyện với Abraham và Moïse. Trên Thiên đàng chỉ nói bằng tiếng Ivrit thôi”. “Thế nếu ông xuống địa ngục thì sao?” – Người sĩ quan hỏi. “Tiếng Nga thì tôi biết rồi” – ông già trả lời.
 
 PHẠM NGUYÊN TRƯỜNG DỊCH
BẢN DỊCH ĐƯỢC THỰC HIỆN NHÂN KỈ NIỆM CÁCH MẠNG THÁNG MƯỜI NGA

 

Saturday, November 28, 2015

Đại hạ giá

Ðại hạ giá - Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi!






Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là: " Tấm lòng " --www.HoPhap.Net
Ðại hạ giá


























Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:
- Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Ðiển” của Ðào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.
Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque - Ðô Bi - Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!
Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Ðình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.
- Anh mua bánh bò, bánh tiêu?
Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:
- Anh có bán... trả góp không?
- Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.
Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Ðô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.
Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:
Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.
- Nhưng...
- Ðừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được. 
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.
- Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá! 
Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể 
- Thầy bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to
“Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là:
Tấm lòng " .

Chiều Thanksgiving Nghĩ Đến Cuộc Tình Cờ - Trần Kiêm Đòan



- Tên họ cháu là gì?
- Tony Nguyễn.
- Vậy cháu là người Mỹ gốc Việt (Vietnamese American) ?
- Không, tôi là người Mỹ (American).
- Không có ai là người Mỹ “ròng” tại xứ Hoa Kỳ nầy cả. Chỉ có người Da Đỏ thường được xem là người Mỹ Nguyên Gốc (Native American) ở đây thôi. Nhưng thực ra họ cũng là người xứ khác đến đây sớm nhất mà thôi. Đây là đất nước hợp chủng nên mỗi dân tộc trước khi thành người công dân Mỹ đều có tên xứ gốc của mình đứng ở đằng trước như người Mỹ gốc Nhật, người Mỹ gốc Hoa, người Mỹ gốc châu Phi, người Mỹ gốc Anglo...
- Tôi không cần biết chuyện của người khác. Tôi chỉ biết tôi là người Mỹ.
- Không thể được. Theo luật pháp, cháu không có quyền chọn lựa mà phải xác nhận mình là người Mỹ gốc Việt.
- Tôi không quan tâm luật pháp gọi tôi là giống dân gì. Tôi chỉ biết tôi là người Mỹ. Chấm hết!
Thằng bé 16 tuổi, nhưng trông tướng mạo già dặn như trên 20 tuổi. Nó nói tiếng Anh, không hề chêm một âm lai Việt, ngay cả khi nói đến họ Nguyễn của mình, nó cũng phát âm “Uyn” theo kiểu người Mỹ phát âm chữ “win”. Nó có vẻ hoàn toàn dị ứng với hết thảy những gì liên quan đến Việt Nam.

Suốt 18 năm làm việc cho chương trình “CPS” (Children’s Protective Services: Bảo Vệ Thiếu Niên) với nhiệm vụ điều tra cho tòa án về hành động phạm pháp ngược đãi con em của cha mẹ hay người nuôi dưỡng – theo luật pháp Mỹ – đây là lần đầu tôi gặp một thiếu niên Việt Nam cứng đầu và bất chấp đến như thế. Theo hồ sơ tòa án mà tôi được phân công điều tra và giải quyết, Tony Nguyễn là một thiếu niên “nạn nhân” của trường hợp bị cha mẹ “hành hạ, ngược đãi”. Đây là một gia đình Việt Nam định cư tại Mỹ đã trên hai mươi năm. Chỉ có Tony sinh tại Mỹ và là con con út trong một gia đình có 5 anh chị em, bốn người con lớn đều thành đạt. Tony muốn tự do cá nhân theo kiểu Mỹ; trong lúc cha mẹ lại muốn giáo dục con cái theo truyền thống Việt Nam bằng cách dùng những biện pháp nghiêm khắc “truyền thống” như la mắng thậm tệ, cấm cản khắt khe, yêu cho roi cho vọt... Sự xung đột văn hóa âm thầm nhưng mãnh liệt đã tạo ra những ngăn cách thế hệ và những khủng hoảng tâm lý. Lăng kính tiêu cực và chối bỏ mỗi ngày một đậm khi nhìn nhau. Cha mẹ kết tội con là “đồ Mỹ hóa”. Trong lúc con cái phản ứng lại, xem cha mẹ như “lỗi thời, còn quá Việt Nam”. Tình cảm kết tụ bằng hiểu nhau và chia sẻ sẽ thành linh động và yêu thương. Cảm xúc chồng chất bằng khước từ và bảo thủ sẽ thành đóng băng và xung đột. Đang giữa năm học lớp mười, Tony bỏ nhà ra đi, gia nhập băng đảng “Asian Blood” và bị bắt khi đang xung trận đấu đá, thanh toán nhau với các băng đảng khác.
Tony bị đưa vào nhà tù thiếu nhi, đợi tòa án thiếu nhi điều tra và chờ ngày xử án.

Theo thủ tục cơ bản, tôi phải tiếp xúc với cả hai phía nạn nhân và can phạm. Thông thường trong một hồ sơ “trẻ em bị ngược đãi” thì cha mẹ hay người nuôi dưỡng là can phạm và đứa trẻ bị hành hạ là nạn nhân. Nhưng trong hồ sơ nầy, Tony vừa là nạn nhân vì bị cha mẹ ngược đãi trong gia đình, vừa là can phạm vì theo băng đảng gây bạo động ngoài xã hội.

Lần đầu tiếp xúc với Tony trong văn phòng phỏng vấn, tôi không ngạc nhiên vì chẳng lạ gì với tính cách thường làm ra vẻ “hảo hớn” của thiếu niên Mỹ vì biết rằng luật pháp xứ nầy bảo vệ thanh thiếu niên quá mức cần thiết. Điều làm tôi băn khoăn là thái độ quay lưng chối bỏ quyết liệt nguồn cội của mình. Với tâm trạng đó, hôm sau tôi đến nhà gặp cha mẹ của Tony. Ông bà Nguyễn ở độ tuổi ngoài năm mươi. Gia đình trên mức trung lưu với nhà cửa khang trang và công việc làm ăn ổn định. Nói về trường hợp cậu con út Tony, ông Nguyễn phản ứng đầy giận dữ. Ông chỉ vào bốn khung ảnh lồng bằng cấp bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, kỹ sư của bốn người con lớn treo ở phòng khách như một bảo chứng điển hình cho khả năng làm cha mẹ đúng đắn của ông bà. Trong lúc bà Nguyễn khóc rấm rức, than thở nhớ thằng con út “đứt ruột đứt gan”!

Nhu cầu công việc và nguyên tắc thu thập dữ kiện không cho phép tôi đi xa hơn những vấn đề cần biết mà chỉ xoáy vào trọng tâm về cách dạy con trong gia đình ông bà Nguyễn có hay không những điều sai trái trên căn bản luật pháp Hoa Kỳ. Ông Nguyễn vẫn khăng khăng cho rằng, cách dạy con “yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” áp dụng với đứa con út “Mỹ con” của ông là đúng. Theo ông, nếu cách dạy con của ông sai thì tại sao các con lớn của ông đều thành tài, ra trường là bác sĩ, kỹ sư. Vì không ở trong vị thế tham vấn, nên tôi chỉ ghi nhận lời xác định của ông đối với Tony để cho tòa án xét xử và phán quyết.

Những lần sau gặp và nói chuyện với Tony, tôi biết thêm những điều thú vị rằng, cậu bé nói được tiếng Việt kha khá và thích nhạc Việt vì được bà ngoại chăm sóc và nuôi lớn suốt thời hoa niên trong khi cha mẹ suốt ngày bận bịu với công việc làm ăn. Những đứa trẻ thuộc thế hệ thứ hai của những gia đình di dân trên đất Mỹ thường nhìn về quê hương nguồn cội của mình qua hình ảnh cha mẹ. Ông Nguyễn đóng vai trò then chốt trong gia đình là “bóng dáng quê hương” trước mắt đứa con gốc Việt sinh ra trên đất Mỹ. Bởi vậy, khi ông Nguyễn trở thành “kẻ ngược đãi” trước mắt Tony thì phản ứng chống đối và tâm lý chối bỏ người cha đã lan tỏa làm mờ mịt cội nguồn.

Chuyện tòa án, luật pháp, nguyên tắc... là những quy ước xã hội. Nhưng bên cạnh trách nhiệm hành xử một vụ việc theo quy ước như những chuyên viên đồng sự người Mỹ, tình cảm Việt Nam vẫn thường xuyên cựa quậy trong tôi. Tâm hồn người cha Việt Nam nửa đời đất khách và đứa con sinh ra ở Mỹ đều được tưới tẩm trong mỗi nền văn hóa Đông Tây. Muốn chung sống hòa hợp cần mở lòng chấp nhận sự khác biệt của nhau. Tôi đã đem điều tâm cảm nầy làm phương tiện hóa giải sự xung đột giữa ông Nguyễn và Tony.

Lễ Tạ Ân – Thanksgiving, với bốn ngày nghỉ liên tục –  là thời điểm mang ý nghĩa sum họp, đoàn tụ gia đình thiêng liêng nhất trong năm đối với người Mỹ. Trường hợp gia đình ông Nguyễn đã được giải quyết. Ông bà Nguyễn bị phạt theo luật định về tội “ngược đãi” con cái. Tony bị đưa vào trại Giáo dục Thiếu niên (Boys Ranch). Hồ sơ tạm đóng trong hệ thống công quyền Mỹ nhưng vẫn còn mở trong lòng tôi, tấm lòng của một người Việt Nam sống xa quê hương nhưng không xa tình tự dân tộc.Tôi đã chọn thời điểm nầy làm chiếc cầu nối giữa hai cha con ông Nguyễn.

Chiều Thanksgiving trời lạnh và mưa phùn lất phất, tôi lái xe chở bà ngoại của Tony đến Boys Ranch cách Sacramento chừng 50 cây số. Khu trại nằm lặng lẽ trong mưa ẩn sau rừng sồi già cỗi. Toàn cảnh vắng vẻ vì hầu hết các thiếu niên trại viên đã được gia đình bảo lãnh về nhà ăn lễ Tạ Ân. Người quản đốc trại, cũng là bạn quen lâu ngày trong công việc, đưa chúng tôi vào khu nhà ngủ của trại viên. Cuối hành lang xa hun hút là phòng của Tony. Tiếng nhạc Việt “Xuân nầy con không về” vẳng ra từ căn phòng nhỏ nghe như âm hưởng lạc loài từ một không gian quá khứ. Từ bên ngoài khung cửa nhìn vào, hình ảnh Tony ngồi gục đầu trên chiếc bàn nhỏ cạnh cái Ipod đang phát ra lời hát Việt làm tôi nao nao. Từ phía sau, bỗng vang lên tiếng kêu thảng thốt đầy xót xa và thương cảm của bà ngoại lâu ngày không gặp cháu:
- Tony, con ơi! Ngoại đây nì!

Thằng bé ngạc nhiên đứng lên, quay đầu ra và bắt gặp ngay bà ngoại đang dang tay ùa tới ôm cháu. Tiếng kêu mừng rỡ và cảm xúc không còn khoảng trống cho một sự đắn đo ngăn trở. Tên du đảng hè phố Mỹ chợt hiện nguyên hình là đứa bé Việt Nam cả một thời thơ ấu được thấm đẫm tình yêu gia đình trong tiếng ru của bà ngoại. Nước mắt lưng tròng, nó thốt lên bằng tín hiệu trái tim:
- Ngoại!
Người quản đốc và tôi lãng ra ngoài phòng tiếp tân.

Theo sự dàn xếp trước với ông bà Nguyễn và gia đình, tôi bảo lãnh cho Tony về nhà năm ngày trong dịp lễ Tạ Ân. Khi chiếc xe rẽ vào sân trước vừa dừng lại, ông bà Nguyễn và cả gia đình ùa ra ôm chầm Tony. Trong phòng khách sáng lên với hoa đèn có đủ mặt gia đình, ông Nguyễn ôm vai Tony, với một chút khó khăn nhưng đầy thương yêu và quyết đoán, ông nói như chưa từng nói với con mình trong quá khứ:
- Ba xin lỗi con. Ba mẹ và cả nhà ai cũng thương con hết, con biết không?
Thằng bé cúi đầu, nói tiếng Việt như lần đầu biết nói:
- Dạ. Con xin lỗi ba mẹ...
Khi tôi khéo léo kiếu từ để trả lại không khí đầm ấm đoàn tụ của gia đình, Tony ngập ngừng, nói với:
- Bác ơi! Bác xin cho con về nhà. Con muốn đi học lại.

Môi trường xã hội như phương Tây, cha mẹ dạy con theo cách của mình như ông bà Nguyễn, hệ thống bảo vệ và giáo dục thanh thiếu niên như Hoa Kỳ là hình ảnh một “dĩa xà lách văn hóa” nhìn thì đẹp nhưng chưa chắc đã là ngon hay có khi khó nuốt nếu không cùng khẩu vị. Tony cũng như hàng vạn những người trẻ tuổi Việt Nam lớn lên nơi xứ người, mỗi ngày một xa lạ dần với nguồn cội. Đã có người ví người Việt tha hương cũng mang tâm sự của đàn cá Hồi, cứ năm năm theo sự luân chuyển của suối nguồn tự tại, bản năng tự nhiên lại thôi thúc quay về nguồn cội. Thác ghềnh, gió to, sóng dữ và những gian nguy sinh tử chờ chực khắp nơi trên đường về không ngăn được động lực sinh tồn vô hình vươn dậy.

Mùa Thanksgiving nơi xứ người, nghĩ về quê hương nguồn cội, mình lại lẩn thẩn tự hỏi mình đã ở đâu từ bốn nghìn năm trước và sẽ về đâu qua bốn nghìn năm sau. Dẫu là hư vô hay luân hồi chuyển hóa, lẽ đâu sự có mặt hôm nay lại chỉ là một cuộc tình cờ.
Sacramento, mùa Thanksgiving 2012

 ( Trần Kiêm Đoàn )

Thursday, November 12, 2015

Bí ẩn chưa có lời giải về “bản sao” vòng tròn đá Stonehenge tại Australia

Vòng tròn đá Stonehenge tại nước Anh là một trong những công trình bí ẩn nhất trong lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, có một công trình khác được mệnh danh “Stonehenge của Australia”, bao gồm những tảng đá xếp thành vòng tròn cũng là một ẩn đó chưa có lời giải đáp.

Vòng tròn đá Stonehenge được xây từ năm 2000 – 2500 trước Công nguyên ở Wiltshire, Salisbury, Anh, là một trong những tượng đài tiền sử bí ẩn nhất thế giới.
Các học giả đưa ra nhiều giả thuyết về nguồn gốc của Stonehenge như nơi chôn cất, địa điểm hành lễ, khu chữa trị bệnh hay thậm chí là dấu vết của người ngoài hành tinh. Ở cách đó hàng nghìn km, công trình được mệnh danh “Stonehenge của Australia” cũng là một bí ẩn lớn đối với các nhà khoa học.
khảo cổ, co dai, bãi đá,
Hình ảnh phục dựng của công trình được coi là Stonehenge của Australia. Ảnh: IB Times.
Theo IB Times, công trình nằm cách Mullumbimby, New South Wales, 40 km. Do từng bị hủy hoại phần lớn vào những năm 1940, địa điểm chính xác của công trình được giữ kín đến tận ngày nay.
Người đầu tiên ghi chép về bản sao của Stonehenge năm 1939 là nhà thám hiểm Frederic Slater, cựu chủ tịch Hiệp hội Nghiên cứu Giáo dục và Khảo cổ học Australia. Slater đã viết rất nhiều bức thư bày tỏ sự hào hứng trước phát hiện.
“Khu đất là một trong những công trình cổ nhất. Theo tôi, đây là dạng đền thờ lâu đời nhất trên thế giới, có niên đại từ thời Đồ đá cổ với sự xuất hiện của con người đầu tiên”,News.com dẫn ghi chép của Slater. Nhà thám hiểm cho rằng công trình này còn có ý nghĩa quan trọng hơn cả Stonehenge.
Khu vực tượng đài bao gồm 181 khối đá dựng thẳng đứng, phần lớn là đá sa thạch không tồn tại tự nhiên trong khu vực. Mỏ đá sa thạch gần nhất nằm cách đó hơn 20 km. Trong điều kiện thiếu thốn công cụ phù hợp, những người cổ đại hầu như không có khả năng di chuyển số lượng đá lớn như trên. Bản sao Stonehenge cũng có thể chứa những bản khắc đầu tiên ghi lại ngôn ngữ của con người – một hệ thống phức tạp nhiều tầng lớp gồm hàng nghìn từ.
Năm 2015, hai cha con Steven và Evan Strong, những người chuyên nghiên cứu cổ vật, bắt đầu tiến hành tìm kiếm dấu tích của công trình mà họ tin là “một trong những địa điểm quan trọng nhất trên thế giới”.
“Những bức thư của Slater đã thất lạc và được tìm lại. Chúng tôi đang tìm cách chứng minh nhận định của ông ấy rằng ngôn ngữ đầu tiên được ghi lại tại đó. Nó là sự kết hợp giữa ký hiệu tay, các ký tự, các bộ phận cơ thể,… Slater đã tổng hợp hơn 28.000 từ thuộc ngôn ngữ này”, cha con Strong cho biết.

Duyên đến duyên đi đều là phúc

Thiên nhiên có thể bao chứa và nuôi dưỡng con người, bởi lòng người bao la có thể dung chứa vạn vật. Một trái tim thiện lương sẽ chứa đựng được hết thảy huyền diệu của thế gian từ đó mà vun trồng thế giới tốt tươi. Duyên đến duyên đi đều là phúc, dùng tâm cảm nhận sẽ có thể hiểu ra được ….





Chùa Thiện Quốc ở Long Sơn có hai vị hòa thượng: Ngộ Không và Ngộ Liễu. Ngày trước, hai người họ mỗi ngày đều ra ngoài hóa duyên, về sau chỉ có Ngộ Không thường xuyên đi mà thôi. Thì ra, Ngộ Liễu phát hiện duyên dưới núi rất dễ hóa, cứ xuống dưới núi đi đi lại lại vài vòng, liền có thể hóa được rất nhiều duyên. Ngộ Liễu đem số tiền có được đi mua gạo, mì, và những thứ cần thiết trong cuộc sống và tích trữ lại, thời gian rảnh rỗi thì ngủ nướng trong chùa. Ngộ Không liền khuyên Ngộ Liễu: “Đệ chớ nên lãng phí thời gian, nên đi ra ngoài hóa duyên”.
Ngộ Liễu nghe xong không khỏi buồn bực, nói: “Người xuất gia mà có thể tham lam đến vậy ư? Có ăn thì được rồi. Huynh xem đệ có nhiều lương thực như vậy, vốn đã đủ cho đệ ăn trên nửa tháng rồi, hà tất còn phải ra ngoài bôn ba vất vả”.
Ngộ Không niệm một câu A Di Đà Phật, nói: “Sư đệ, đệ đã hóa duyên nhiều năm như vậy rồi, lẽ nào vẫn còn chưa tham ngộ được chỗ tuyệt diệu và ý nghĩa thật sự của hóa duyên chăng?”.
Ngộ Liễu nghe xong, liền châm biếm Ngộ Không, nói: “Sư huynh, huynh cứ trời vừa hừng sáng đã ra ngoài, đến khi tối mịt mới trở về, nhưng đệ thấy huynh đi tay không, mà về cũng tay không, xin hỏi duyên huynh hóa được ở đâu vậy?”.
Ngộ Không nói: “Duyên mà huynh xin được ở trong tâm. Duyên từ tâm đến, và duyên cũng sẽ từ tâm mà đi”.
Ngộ Liễu nghe xong không hiểu gì cả, nói: “Đệ không hiểu, không hiểu”.
Về sau, tài vật mà Ngộ Liễu xin được mỗi lúc một ít dần. Điều này khiến cho Ngộ Liễu rất khổ tâm. Trước đây, hóa một lần duyên thì có thể ăn được trên cả nửa tháng, còn bây giờ chỉ có thể ăn được mấy ngày thôi. Trong khi đó, Ngộ Không vẫn ngày ngày sáng đi, tối về, cũng không có gì mang về cả, nhưng vẻ mặt Ngộ Không luôn mỉm cười.
Ngộ Liễu muốn châm biếm sư huynh, nói: “Sư huynh hôm nay thu hoạch được gì nào?”.
Ngộ Không: “Thu hoạch được rất nhiều”.
Ngộ Liễu : “Ở đâu ạ?”.
Ngộ Không nói: “Ở trong nhân gian, ở trong lòng người”.
Ngộ Liễu cảm thấy bản thân nhất thời khó mà tham ngộ được những lời của sư huynh, quyết định ngày mai đi hóa duyên cùng Ngộ Không.
Ngộ Liễu nói: “Sư huynh, ngộ tính của đệ quá kém, đệ muốn ngày mai cùng huynh đi hóa duyên một lần xem sao”.
Ngộ Không gật đầu đồng ý.
Ngày hôm sau, Ngộ Liễu cùng Ngộ Không đi hóa duyên, Ngộ Liễu lại lấy ra cái túi vải mà anh luôn dùng mỗi khi đi hóa duyên.
Ngộ Không ngăn lại: “Sư đệ, hãy cất cái túi đó đi”.
Ngộ Liễu hỏi: “Tại sao?”.
Ngộ Không: “Trong cái túi này của đệ chứa đầy tư dục và tham lam, đem ra ngoài, thì hóa không được duyên tốt nhất đâu”.
Ngộ Liễu nói: “Thế thì chúng ta sẽ đựng những thứ hóa được ở đâu đây?”
Ngộ Không nói: “Trong lòng người. Lòng người có thể bao dung tất cả”.
Cứ như vậy, Ngộ Không và Ngộ Liễu cùng nhau lên đường. Ngộ Liễu mỗi khi đến một nơi cùng Ngộ Không, liền sẽ có rất nhiều người nhận ra Ngộ Không. Ngộ Không còn chưa kịp nói chuyện, họ liền chủ động đem tài vật bố thí cho Ngộ Không.
Có người còn nói, may nhờ có bố thí lần trước của Ngộ Không đại sư, mới giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này. Đại ân đại đức của ngài, chúng tôi suốt một đời sẽ không quên!
Ngộ Liễu nghĩ trong lòng: “Không cho ta mang theo cái túi, xem huynh một lát để các thứ ở nơi nào”.
Họ tiếp tục đi về phía trước, duyên mà họ hóa được mỗi lúc một nhiều. Ngộ Liễu nhìn thấy hôm nay thu hoạch không ít, trong lòng dào dạt niềm vui. Vừa đúng lúc này, có một ông nông phu từ xa đi đến, trong lòng ôm một đứa bé, vừa đi vừa khóc. Thì ra đứa con của nông phu bị bệnh nặng, ông không kiếm đâu ra tiền để khám bệnh cho con.
Ngộ Không đi ngang qua liền đem toàn bộ tài vật xin được cho hết cả người nông phu. Họ tiếp tục đi về phía trước, ngoài được no ấm ra, họ trên đường xin được gì liền xả thí, xả thí rồi lại xin.
Ngộ Không hỏi Ngộ Liễu: “Sư đệ, đệ theo ta ra ngoài xin được gì nào?”.
Ngộ Liễu cười ngượng nghịu.
Ngộ Không nói: “Sư đệ chỉ biết được cái phúc khi duyên đến, mà không biết được cái phúc khi duyên đi. Nhìn giữa trời đất này, vạn vật của tự nhiên vì sao lại đẹp như vậy! Vạn vật trong trời đất đều đang tuần hoàn. Những người chỉ biết cái phúc khi đến, đó chỉ là niềm vui hời hợt nhất thời, thời gian lâu rồi, thì chẳng khác gì một hồ nước chết. Sự khác biệt giữa hai ta chính là: Đệ đem những thứ xin được bỏ vào trong cái túi chứa đầy dục vọng và tham lam, còn huynh thì đem những gì xin được bỏ vào trong lòng người, để thiện lương, từ bi cứ tuần hoàn ở trong nhân gian và trong lòng mọi người”.
Ngộ Liễu nghe đến đây, cúi gầm mặt xuống. Ngộ Không khẽ niệm một tiếng: “A Di Đà Phật”.
Tiểu Thiện, dịch từ book.idv.tw